Hà Nội Những Ngày Lặng Ngắm Những Cơn Mưa
Ngày 09/10/2018 / Đăng bởi: vân hoàng

Không còn ồn ã như thường ngày, Hà Nội dưới những cơn mưa luôn mang dư vị trầm tư, cổ kính và mộc mạc đến lạ. Trong cơn mưa, dòng người thường trở nên vội vàng hơn nhưng mỗi khoảnh khắc ấy dường như chậm lại, trở nên đẹp và da diết hơn.

Bạn có thích những con đường cũ của Hà Nội không?

Bạn có thích cái nắng vàng của mùa thu Hà Nội không?

Hay bạn có thích cùng tớ nhìn cuộc đời này qua ống kính máy ảnh không?

Hay là... bạn thích tớ có được không?

Nhiều người nói rằng họ rất ghét mưa. Bởi mưa thì bẩn và thật lạnh lắm. Nhưng đối với tôi, những giọt mưa tựa như những giọt phép màu. Từng giọt mưa rơi xuống đã biến thành phố ồn ào trở nên mộc mạc. Trong mưa, Hà Nội dường như cổ kính hơn. Những khoảnh khắc dường như đẹp hơn. Nhưng mưa cũng khiến cho những bức ảnh trông thật buồn đến lạ.

Tôi không biết mình đã bắt đầu yêu những cơn mưa từ lúc nào, cũng chẳng thể nào giải thích rõ lý do vì sao lại yêu mưa. Tất cả với tôi chỉ gói gọn trong hai từ "cảm xúc". Tôi yêu mưa đến mức mong chờ từng khoảnh khắc, từ thứ hơi nước ẩm ướt mát lạnh đến những giọt tí tách đầu tiên.

Bạn thường thích làm gì trong ngày mưa? Bạn có muốn ngồi trong phòng, ngó đầu ra cửa sổ lặng nhìn những vệt nước lăn trên khung kính hay bạn vừa đọc sách, vừa ôm chú mèo đáng yêu đang cuộn tròn trong lòng? Còn với tôi, tôi thích đi chụp để lưu giữ lại những khoảnh khắc những cơn mưa ngang qua mang bao nhiêu tâm sự

Tôi không rõ đã bao nhiêu ngày cứ mưa là tôi lại vác máy ảnh ra ngoài đường. Giữa những cơn mưa trắng trời, câu chuyện về những mảnh đời lại tựa như một thước phim quay chậm.

Qua từng con phố nhỏ, bắt gặp từng nụ cười, ánh mắt của những cặp đôi cùng nhau khoác vai đi dưới mưa, hay đơn giản chỉ là sự vội vã của những người đi đường hay những kẻ hành khất  không kịp khoác lên mình chiếc áo cản nước... Tất cả đều đem đến cho tôi một cảm xúc ngập tràn, khó tả.

Tôi đã từng yêu thích những cơn mưa, nhưng mưa Hà Nội thì thường đem đến cho tôi nhiều cảm xúc rất khác lạ. Những giọt mưa xối xả, như muốn trút hết nỗi buồn một đợt rồi thôi. Nhiều người dưới cơn mưa có thể khổ đau, có thể hạnh phúc. Tôi từng bắt gặp một người đàn ông đội mưa dắt xe trên cầu Chương Dương với gương mặt của ông khắc khổ, nhạt nhòa giữa dòng người xuôi ngược.

Trái tim tôi gần như thắt lại khi một bạn trẻ bỗng dừng chân và tặng cho ông chiếc áo mưa duy nhất của mình. Cuộc đời này có biết bao câu chuyện thú vị và tươi đẹp. Tiếc rằng lúc đó tôi k chụp lại được hình ảnh để lưu giữ khoảnh khắc ấy.

Tôi chợt nghĩ giá như đời cứ trôi qua thật chậm thì con người sẽ cảm thấy nhẹ lòng biết bao. Tôi sẽ chẳng còn có những ngày phải lặng lẽ giữa phố phường Hà Nội, và rồi đi tìm cho mình câu trả lời về một thế giới bình yên giữa lúc niềm tin bị giằng xé, giữa những bộn bề lo toan của cuộc sống, hay chỉ là một vài điều phiền muộn về ai đấy.

Tôi muốn an nhiên giữa dòng đời hối hả. Liệu tôi chậm bước, cuộc đời có bỏ quên tôi hay không ? Hay chính tôi là kẻ đang cố lãng quên cuộc đời?

Chia sẻ:
Protect

100% hàng chính hãng

Đảm bảo nguồn gốc, xuất xứ sản phẩm rõ ràng, minh bạch

Icon Giao Hang

Giao hàng tiện lợi

Thời gian giao hàng theo nhu cầu của khách hàng

Icon Hoantra

Cam kết bồi hoàn

Hoàn trả toàn bộ chi phí tiền hàng và phí vận chuyển hàng hóa